Thấm thoắt một năm lại trôi qua. Người ta nói nếu khai Xuân với một niềm vui, cả năm sẽ toàn tiếng cười. Đối với gia đ́nh VietKids, niềm vui may mắn ấy không chỉ là tiếng cười của từng thành viên, nó c̣n sưởi ấm cả những tâm hồn cần được sẻ chia theo chặng đường t́nh nguyện mùa Xuân.

Những gói quà Tết từ những nhà hảo tâm được tập kết đă sẵn sàng. Địa điểm đầu tiên là viện nhi. 10h30 trưa 4/2/2010, cả đoàn háo hức trao tay những suất cơm cho những gia đ́nh có bé bị bệnh phải đón Tết ở viện. Mới chỉ đi một khoa, cả đoàn lặng đi khi nhiều em nhỏ c̣n yếu lắm, miên man trong giấc ngủ khó nhọc. Người nhà xanh xao, mệt mỏi. Vào từng pḥng các bà mẹ đắm đuối nh́n bé con tội nghiệp, pḥng nào có cháu khỏe hơn, nh́n chúng chúm chím giơ tay chào thôi cũng đủ làm không khí râm ran như có hội. Bác Nhung chỉ lo c̣n nhà chưa được nhận quà tết, kiểm tra đi kiểm tra lại, ân cần hỏi thăm các giường nằm. Đây cũng là một địa chỉ tri ân đối với gia đ́nh bác. Viện trưởng đă quen với VietKids, sẵn sàng chào đón và trả lời tất cả những băn khoăn trăn trở của cả đoàn.
Cái Tết ở trong bệnh viện không tránh khỏi lo âu, tuy vậy, đó cũng là cái Tết tràn mong mỏi, hi vọng. Cầu cho các bé mau khoẻ, để lại tung tăng, sang năm xúng xính trong bộ áo mới bên gia đ́nh.
5/2/2010, ngày thứ hai hướng tới những địa điểm ở xa trung tâm thành phố hơn. Ngày Tết đường phố khá đông đúc nên cả đoàn tới trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi Hà Cầu – Hà Đông chậm hơn dự kiến hơn 40 phút. Đây là địa chỉ tri ân quen thuộc với VietKids. Các mẹ cùng các bạn nhỏ hồ hởi đón đoàn khách thường niên. Những lời chúc tốt đẹp cùng những lời dặn ḍ ân cần, VietKids trông chờ sự nỗ lực học tập của tất cả các bạn trong trung tâm.
Ở Hà Cầu, nhiều bạn học rất giỏi và đỗ đại học dù điều kiện khó khăn đủ thứ, đặc biệt các bạn ở đây ngoan và lễ phép, thạo nhiều nghề. Những thành công ấy có sự đóng góp lớn lao của các mẹ. Các mẹ luôn tận t́nh bảo ban các con trong yêu thương. Cá nhân ḿnh rất quư các em ở đây về tính thật thà, chân thành, có ư trí vươn lên, lại t́nh cảm đùm bọc nhau thành một gia đ́nh thực sự.
V́ đă tới trưa, cả đoàn ở lại dùng cơm với trung tâm.Tất cả món ăn đều do từ trung tâm làm ra. Đặc biệt rau ở đây xanh tươi và ngon lạ lùng; vừa ngọt, vừa thanh, ít nơi nào có được. Nếu được quảng bá, biết đâu rau ở đây sẽ trở thành một thương hiệu khiến bất ḱ ai đă nếm đều không thể quên.
Chia tay Hà Cầu, xe chuyển bánh tới Chúc Sơn. VietKids hội tụ cùng đoàn giảng viên trường Đại học Kinh tế của Đại học Quốc gia Hà Nội trao quà cho các em bị câm điếc, mồ côi và thiểu năng trí tuệ tại đây. Việc phát quà, chúc tết phải thông qua ngôn ngữ bằng tay của các thầy cô, khi nói chuyện với các em mọi người chỉ có cách duy nhất dùng cử chỉ của ḿnh để diễn đạt. Tuy thế, tiếng cười, ánh mắt long lanh vẫn đủ truyền tải niềm phấn khởi, lạc quan và đồng cảm.

Ấn tuợng nhất là nét hồn nhiên của cậu bé Vương phúng phính vừa ăn bánh, vừa bi bô dạy cách nói thế nào là tốt, thế nào là xấu bằng ngôn ngữ tay, cái môi cứ chu lên theo từng tiếng dạy rất ư thuộc bài: “tốt này….thế này xấu này…” ngón cái mũm mĩm giơ lên rồi nắm lại chuyên nghiệp bắt chước thầy cô. Đôi mắt đen tṛn nh́n chăm chú xem các cô chú đă hiểu bài chưa.
Công việc c̣n dài, VietKids sớm phải chia tay Chúc Sơn, vượt 80 km tới Ba V́ (Hà Tây cũ). Tới trung tâm bảo trợ xă hội 2, đồng hổ điểm gần 5h chiều. Đoàn sẽ thăm các em nhỏ bất hạnh nhiễm HIV tại đây. Khung cảnh nơi này hệt một không gian cổ tích với những căn nhà xinh xắn mang tên: “bí ngô”,”thuỷ tiên”, “thỏ con”,…không khí an lành yên tĩnh khác hẳn thế giới nhộn nhịp bên ngoài.
Thoạt nh́n những bé con đáng yêu nơi đây, có lẽ không ai ngờ cuộc sống của các em chờ đếm từng ngày để chống chọi với căn bệnh thế kỷ.
Được nhận quà, các bé vẫn háo hức, trong sáng, đâu biết ngày mai thật ngắn ngủi, thật nghiệt ngă. Có nhiều bé năm trước năm nay không c̣n nữa…
Tuổi thơ em nào đâu có tội
Sao trời đầy sống giữa chơi vơi
Mong em thôi không c̣n khóc nữa
Hóa cánh chim thênh thang giữa đời…
Ngủ ngoan nhé, ngủ ngoan em tôi
Mai thức giấc mặt trời soi dọi
Mai thức giấc là chân trời mới
Có Mẹ Cha cho trọn kiếp người…
(NTL)
Trời đă tối. Đoàn trở về giữa suy nghĩ mông lung. Chúng ta thật hạnh phúc khi đang sống, dù nghèo khó, hay ít may mắn, nhưng luôn nhớ c̣n những mảnh đời bất hạnh hơn vẫn ngày đêm lạc quan hướng tới tương lai…..

8/2/2010, hành tŕnh xuân bước sang ngày thứ ba. Trung tâm bảo trợ xă hội 3, nơi đây nuôi dưỡng các cụ già neo đơn không nơi nương tựa. Tuổi đă cao, lại không có con cháu tới thăm, hẳn những món quà nhỏ cũng đầy ư nghĩa, giúp cái Tết cổ truyền bớt cô đơn, thương nhớ. Người ta nói người già sống bằng hoài niệm, bằng t́nh cảm, rất dễ tổn thương và tủi thân, các cụ lại không có người thăm nom, may mắn thay được nương tựa vào nhau tṛ chuyện lúc tuổi già, các bác sĩ ân cần chăm sóc. Nhưng đó chỉ là phần nào sự an ủi v́ gia đ́nh vẫn là mái ấm hạnh phúc và cần thiết nhất. Người Việt Nam ta khác phương Tây ở điểm này, sự gắn kết với gia đ́nh cũng chẳng khác chi một yếu tố sinh tồn của hạnh phúc. Chẳng vậy, gặp sinh viên các cụ đều mừng vui coi như con cháu. Nh́n nụ cười móm mém, chúng ta thêm kính yêu hơn ông bà ḿnh, mong sao tất cả người già đều có thể vui vầy bên con cháu.
Điểm hẹn tiếp theo trong ngày hôm nay: Nhà trẻ Hữu Nghị ở Lạc Trung và trung tâm Xa Mẹ. Các bé ở đây rất xinh xắn và khá no đủ, được các tổ chức quan tâm. Do trong giờ trưa lên chỉ c̣n tầm 20 em ở nhà, các em c̣n lại phải đi học chưa về, một số em c̣n bé. Giám đốc Minh Hà hân hoan tiếp đón cả đoàn, báo cáo t́nh h́nh học tập của các bé. Nhận quà tết, bé nào cũng hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để tháng 7 được gặp VietKids lần thứ hai trong năm.
9/2/2010, ngày thứ tư…
Hôm nay là ngày nhiều đồ nhất, cũng là ngày cần nhiều thiện nguyện viên nhất. Chúng ta có thêm gia đ́nh cô Chi tham gia. 9h, VietKids tới trung tâm Sao Mai, nơi nuôi dưỡng và chữa bệnh cho trẻ bị tự kỉ ám thị, trẻ bệnh down. Qùa tặng có: bánh trưng, bánh xốp, kẹo, sữa, kem đánh răng….Công việc vận chuyển đóng gói 225 xuất quà đ̣i hỏi phải thật nhanh mới kịp.
Công việc đóng gói hoàn tất, mọi người chia nhau vào từng lớp học xinh xắn. VietKids bắt gặp rất nhiều sinh viên nước ngoài đang thực tập và làm t́nh nguyện tại đây, họ nhiệt t́nh làm mọi công việc và ḥa đồng cùng tụi trẻ, có ba người bạn người Đan Mạch vui tính nhận giặt giũ, quét dọn vệ sinh và dạy tiếng Anh cho các em.
Điều mừng nhất là nhiều em năm trước trầm lặng, năm nay có chuyển biến hết sức tích cực, không c̣n ngồi thu lu một góc ch́m sâu vào thế giới riêng, mà b́nh thường vui đùa cùng các bạn, biết thưa gửi, cảm ơn, chào hỏi,… chứng minh rằng phương pháp chạy chữa ở trung tâm khá hiệu quả.

Chúng ta được gặp lại cậu bé Trung Anh nhảy hip-hop ngày nào, vẫn tṛn vo-vo, tuy nhiên, Trung Anh giờ rất t́nh cảm, hồn nhiên và sắp khỏi hẳn bệnh, biết chụp ảnh cho các cô các chú, biết chúc Tết mọi người… những bước nhảy không c̣n vô thức nữa, mà bài bản, nhuần nhuyễn hơn. Em c̣n nói em sắp học được kiểu đi giật lùi của Michael Jackson, giọng nói chưa rỏ lắm, nhưng chắc chắn năm sau gặp lại, Trung Anh hẳn đă là một cậu bé hoàn toàn khỏe mạnh siêu hip-hop.
Để khép lại một ṿng quay nữa của hành tŕnh thiện nguyện, VietKids trở lại viện nhi Trung ương, thăm khoa ung bướu, sẻ chia cùng những cái Tết xa nhà. Quả thật viện nhi c̣n quá đông bệnh nhân, tất bật, đôn đả không nhận ra Tết đang rất gần. Sự có mặt của đoàn dường như làm không khí xuân trở lại, sự rạng rỡ, lời cảm ơn, lời chúc sớm mong sao bớt đi lo âu, mang tới sự may mắn cho tất cả mọi người, cho ngày xuân thêm sung túc, rộn ràng hơn.
Sau 4 ngày ngắn ngủi phát quà Tết, cả đoàn rồi cũng phải chia tay, mỗi thành viên đi muôn ngă trở về bên gia đ́nh. Đêm giao thừa ấm cúng sắp tới, chúng ta cùng chúc nhau một năm mới dồi dào sức khỏe, vạn sự như ư, cùng hướng tới một thế giới an ḥa, nhà nhà được hạnh phúc yên vui.
Chúc mừng Xuân Canh Dần 2010.
Nguyễn Tiến Long
Sinh viên khoa cử nhân tài năng
Đại học Quốc gia Hà Nội